Bộ Bộ Kinh Tâm Chương 90

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 90:

Edit: Lãnh Băng Tâm

Đang vùi đầu giặt giũ, thái giám tiến vào chuyển lời: “Nhược Hi, Trương công công muốn gặp ngươi,quần áo của ngươi thì giao lại cho Diễm Bình, Lan Hoa, Chiêu Nam cả ba chia ra giặt.” Hắn vừa dứt lời, Diễm Bình liền lật ngược cả chậu nước một tiếng đổ nhào ‘choang keng’. Ta thở dài, không biết làm gì hơn đành đứng lên, đi gặp Trương Thiên Anh.

Trương Thiên Anh cười cho ta ngồi, ta vẫn đứng nói: “Trương công công có chuyện gì cứ việc sai bảo, ta còn y phục cần phải giặt.” Trương Thiên Anh nói: ” Ta không phải đã lệnh cho người khác giặt thay rồi sao?Trước kia khi ngươi chưa đến, Vương công công đã đến thu xếp dặn dò, ngay sau đó Thập tứ gia lại phái người đến dặn dò. Lại nói, ta ngược lại nên đa tạ ngươi, bằng không loại người như chúng ta đây sao có thể lọt vào mắt của Thập tứ gia được chứ.”

Ta cười nói: ” Khoảng thời gian này ‘thật sự may mắn’ công công ‘chiếu cố’ !” Hắn đi tới bên cạnh ta, đầu ghé sát, dùng mũi ra sức hít hà lẩm nhẩm nói: “Thật thơm mát! Khó trách người đi rồi, Vương công công vẫn còn lưu luyến,mong ngóng mà vội vã tới đây dặn trước vài tiếng. Một cô nương giống như hành nước thế này[ý nói yêu kiu], đừng nói chi Vương công công thương yêu ngươi đến vậy, ngay cả ta cũng cảm thấy nên thương yêu ngươi nhiều một chút!” Một mặt nói một mặt muốn nắm lấy tay của ta.

Ta vội vàng nhảy tránh hắn vài bước, trong lòng cuồng nộ. Áp chế suy nghĩ bức xúc muốn tát cho hắn một bạt tai, cúi người nói: “Công công nếu không có chuyện gì sai bảo,Nhược Hi xin cáo lui.” Hắn chau mày quan sát ta vài lần, khoát khoát tay nói: ” Có lòng giữ ngươi lại uống chén trà, ngươi lại không thèm nhìn đến cái mặt này. Thôi về đi!”

Ta xoay người đi ra, trong lòng vừa đau vừa tức, trong cung cũng có một số thái giám làm chuyện đồi bại đối với cung nữ, ta tuy mơ hồ biết, nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ đến một ngày chính mình lại gặp phải. Trương Thiên Anh, tốt nhất ngươi nên đem hùng tâm gan báo thu lại đi, ta chưa từng có suy nghĩ hại người, nhưng không có nghĩa ta sẽ không bao giờ hại người. Lại nghĩ,Thập tứ nếu đã qua đánh trước vài tiếng, hắn hẳn là chưa đến mức to gan lớn mật mà làm cuồng. Nếu không thì hôm nay cũng sẽ không gọi đến rồi lại thả cho về thế này.

Lấy lại đống y phục trong tay bọn Diễm Bình,ra sức mà nện mà giã. Hăng sức làm việc nửa ngày,cảm giác lộn mửa trong lòng mới lắng xuống.

Buổi tối sau khi dùng nước ấm rửa sạch tay, lấy cao trị nẻ mấy ngày trước Ngọc Đàn đem tới, nhẹ nhàng bôi trên tay. Màu sắc thuốc cao đỏ tươi, mùi vị thơm ngọt, hoàn toàn không có mùi khó chịu như các loại cao trị nẻ khác.Mới vừa bôi thứ thuốc thượng hạng chưa được bao lâu, chợt cảm giác tay nóng rát đau nhức, vội lao ra khỏi phòng đi xối nước. Diễm Bình cười cười đứng ngay cổng nhìn ta rửa tay, ” Thuốc cao tốt như vậy sao lại gột tẩy hết đi thế?” Thuốc cao gặp nước biến chất, chỉ thừa lại trên mặt nước một lớp bột ớt cay nhờ nhờ nổi.

Sau khi về phòng, cẩn thận xem xét tất cả các loại cao mỡ bôi mặt bôi tay, tất cả mọi thứ đều có thêm thành phần khác, bột ớt cay, bột kiềm, thậm chí còn có cả đất sét, ta nhàn nhạt liếc nhìn vẻ mặt cười cợt của Diễm Bình, tiện tay đem tất cả quăng vào thùng rác.

Giữa tháng Một duy nhất một ngày được nghỉ ngơi, đúng lúc gặp Ngọc Đàn cũng không phải làm việc, nàng kéo mạnh tay ta đi ra, trên đường đi lại không nói một câu nào. Ta cười nói: “Đừng buồn nữa mà! Mấy ngày vất vả nhất đã qua đi, hiện tại sớm đã thành quen, cũng không cảm thấy cực nhọc nữa.” Ngọc Đàn nói: “Không phải vì việc này.” Ta hỏi: “Vậy thì vì sao?” Nàng trù trừ thấp giọng nói: ” Lý Am Đạt lệnh muội thay thế chức vụ của tỷ.” Ta vỗ tay cười nói: ” Ta ngay từ đầu cũng đoán được nên là muội. Đây là việc đáng mừng mà! Vì sao lại buồn chứ?” Bỗng nhiên khóe mắt Ngọc Đàn đỏ ngầu, cúi đầu nói: “Muội vẫn nghĩ rằng khi Vạn tuế gia hết giận, có lẽ sẽ gọi tỷ tỷ quay trở lại.”

Lòng ta chùng xuống cảm động, nàng đối với ta giống như chị em ruột thịt vậy,kéo tay nàng thở dài: “Thật là một nha đầu ngốc mà!” Ngọc Đàn sắc mặt rầu rĩ, ta cười vỗ về nàng, “Ta cả tháng chỉ có một ngày nghỉ như thế này, muội vì sao mới đến đã vội không vui chứ?”

Ngọc Đàn sửa lại sắc mặt, cười nói: “Bây giờ trong viện chỉ có một mình muội, muội pha cho tỷ tỷ một ấm trà ngon nhé!” Ta không muốn làm xuôi đi hứng thú của nàng, gật gật đầu.

Hai người đang vừa đi vừa cười, một giọng nói ở ngay sát phía sau, nhàn nhạt vang lên: “Nhược Hi!” Cả cơ thể ta cứng đờ, dừng bước, Ngọc Đàn đã xoay người lại thỉnh an, “Tứ Vương gia cát tường!”

Ta hé cười nhẹ, chậm rãi xoay người hành lễ. Hắn ra lệnh cho Ngọc Đàn: ” Ngươi lui ra trước đi!” Ngọc Đàn liếc mắt nhìn ta một cái, hành lễ xin cáo lui.

Tứ a ka xoay người lại đi chầm chậm, ta nối gót theo sau, đi đến một chỗ yên tĩnh, hắn dịu giọng nói: “Qua đây một chút, để ta nhìn cho rõ nào.”  Ta đi tới trước người hắn đứng yên. Hắn lặng lẽ nhìn ta một hồi lâu mới hỏi: “Nàng suy cho cùng đã làm gì? Là vì nói giúp cho lão Bát phải không?”

Ta lắc đầu nói: “Không phải.” Hắn hỏi: “Vậy rốt cuộc đã gây nên chuyện gì? Chuyện gì mà có thể khiến cho hoàng a mã luôn luôn yêu thương nàng lại nổi giận đến như vậy?” Ta nói: “Chuyện này ta không muốn nói.” Hắn khẽ thở dài: “Thôi bỏ đi! Không miễn cưỡng nàng. Những ngày này nàng sống có tốt không?”

Ta mỉm cười nói: “Khá tốt!” Hắn nắm lấy tay của ta nãy giờ vẫn luôn giấu sau lưng,nói: ” Đây mà là khá tốt à? Nói thật cho ta biết!” Ta nói: “Đây là nói thật!Tuy là mỗi ngày làm việc từ sớm cho đến tối,ăn uống sinh hoạt ngày thường cũng rất không bằng trước,nhưng ta lại ít sợ hãi hơn rất nhiều.Ngày trước bình thường vừa mở mắt , đã lo lắng hôm nay không biết lại phát sinh thêm chuyện gì đáng sợ nữa đây, hoàng thượng lại đem ta ban cho ai đó, giờ đây ta chỉ có biết đến mỗi chậu quần áo đang chờ ta mà thôi.”

Hắn lặng đi một lát, nói: ” Nàng hãy nhẫn nại thêm một khoảng thời gian nữa, chờ cơn giận hoàng a mã qua đi, ta sẽ đi xin ban nàng.” Trong lòng ta như có lọ ngũ vị trật đổ, vui, đau,chua, khổ, ngọt lẫn lộn, hít một hơi thật sâu nói: “Hoàng thượng sẽ không đồng ý chuyện đó đâu.” Hắn nói: “Thập tam đệ bị giam cầm đến giờ đã hơn hai năm, lòng nghi ngờ trong hoàng a mã hẳn là đã tan biến hết rồi. Hơn nữa…Nàng cũng biết, ta hiện tại tương đối được lòng hoàng a mã. Cầu một chút chung quy cũng có vài phần cơ hội. Chỉ sợ là danh phận cưỡng cầu cũng không được, bất quá dù chỉ cho nàng làm thị thiếp của ta, chỉ cần nàng ở bên cạnh ta, ta sẽ không để nàng phải chịu nửa điểm ủy khuất.”

Ta cắn môi trầm ngâm một hồi mới nói: “Hoàng thượng phạt ta đến Hoán Y Cục là bởi vì ta kháng chỉ bất tuân.” Đôi hàng chân mày hắn nhíu chặt, nghi hoặc nhìn ta. ” Hoàng thượng vốn định đem ta ban cho Thập tứ gia.”

Sắc mặt hắn đột nhiên tối sầm, “Hoàng a mã muốn đem nàng ban cho Thập tứ đệ? Vì sao nàng không muốn?” Ta cười nhẹ không nói. Hắn hỏi: ” Nàng không phải vẫn luôn muốn thoát khỏi Tử Cấm Thành sao? Không phải chung quy muốn tìm một tiểu viện bình bình an an mà sống qua ngày sao?  Cơ hội tốt ở ngay trước mắt, vì sao không cần! Vì sao lại muốn kháng chỉ? Thập tứ đệ tướng mạo xuất chúng, văn tài võ lược cũng thuộc vào loại giỏi nhất trong số huynh đệ chúng ta, hiện tại rất được hoàng a mã coi trọng, đối xử với nàng lại vô cùng tốt, nàng đã quên giữa mưa to gió lớn đệ ấy đã vì nàng mà quỳ cả một đêm ư? Nàng còn không hài lòng điều gì nữa?” Ta nói: “Chuyện đã qua đi, nhắc lại còn có ý nghĩa gì?”

Hắn cúi đầu không nói gì, cả buổi, hốt nhiên ngẩng đầu nhìn ta kiên định nói: “Nhược Hi, nàng nhất định nói cho ta biết nguyên nhân.” Ta ôm lấy ngực, nghiêng đầu cười nói: “Nghe theo trái tim mình, nó không muốn, ta ít nhiều biện pháp đều không có.” Nét mặt hắn tựa như vui tựa như buồn, chăm chăm nhìn ta một lúc lâu mới nói: “Tạo hóa trêu ngươi ư? Ta lại không tin vào cái việc không chính đáng này ! Ta không tin chúng ta không duyên phận! Ngay cả lão Thiên không cho, ta cũng muốn đoạt lấy từ trong tay của ông ấy!” Một mặt đưa tay khẽ ôm lấy khuôn mặt ta, một mặt nói từng câu từng chữ:  ”Ta nhất định sẽ cứu Thập tam đệ ra, cũng nhất định sẽ lấy nàng!” Nói xong, vung tay áo xoay người bước nhanh đi.

Ta lặng lẽ đứng yên lâu thật lâu, mãi đến khi sắc trời chuyển đen, mới chầm chậm quay về phòng. Người chưa tới trước cửa viện, thì thấy Chiêu Nam đứng ngay trước cổng vừa thấy ta lập tức chạy vào trong viện. Trong lòng đầy thắc mắc, vội nhanh chân bước đi.

Khi đến cửa phòng, Chiêu Nam đang kéo cửa muốn đi ra, trông thấy ta đến gần ,nói: “Ngươi đã về đấy à?” Ta cười kéo tay nàng, đẩy nàng vào phòng, “Vì sao ta  vừa mới trở về, ngươi đã vội muốn đi chứ?” Tay nàng có hơi run lên, lẩm bẩm nói: ” Không phải ta muốn đi, chỉ là ta mở rộng cửa hít thở chút không khí thôi.”

Diễm Bình cùng Lan Hoa ngồi trên kháng cắn hạt dưa, tuy là đang lớn tiếng cười nói, sắc mặt lại có chút khác thường. Ta nhìn lướt qua gian phòng tịnh không có gì khác thường, trong lòng vẫn thắc mắc,  liền giả vờ không chú ý từ từ đi quanh phòng, một mặt cố ý khi đi chốc chốc lại ngừng bước một chút, một mặt lén quan sát sắc mặt hai người bọn họ, khi ta đứng trước tủ rương của mình, sắc mặt hai người khẽ thay đổi, tiếng cười đột nhiên có phần lớn hơn.

Trong lòng ta cũng đã rõ, chỉ với chút tinh ranh như thế, còn ở khắp nơi giở trò gian trá sao? Hôm nay trái lại muốn xem các ngươi rốt cuộc muốn đùa trò quỷ gì đây? Ta lấy chìa khóa, mở tủ rương, quả nhiên đã bị xáo trộn.

Tiện tay lật qua lật lại, không có gì khác thường. Mở hộp đồ nữ trang kiểm tra, lập tức giận dữ, cây trâm mà Tứ a ka tặng, khuyên tai cùng vài món đồ nữ trang khác đều không thấy nữa. Ta đóng rương lại, xoay người nhìn chằm chằm bọn họ, nói: ” Còn không trả lại đây!”

Diễm Bình cười lạnh nói: “Không biết ngươi đang nói đến cái gì.” Ta nhàn nhạt  nói: ” Cái khác có thể giữ lại, nhưng cây trâm hoa mộc lan và khuyên tai hình giọt nước trả lại đây cho ta.Mọi thứ khẳng định còn đang ở trong phòng, muốn gọi người đến lục soát sao?”

Diễm Bình sắc mặt hơi hoảng, Lan Hoa cười với Diễm Bình nói: “Chúng ta nhiều người như vậy đều ở đây, cái rương của ngươi khóa kỹ thế mà, chúng ta cũng không phát hiện thấy có người nào động vào đồ của ngươi cả, ngay cả có nói đến chỗ Trương công công cũng chỉ là những lời này, lẽ nào chúng ta nhiều người như vậy đều nói dối cả sao? Vả lại, những thứ đồ như của ngươi thiên hạ đều có đầy ra! Không phải chỉ mình ngươi có cây trâm hoa mộc lan, khuyên tai hình giọt nước, người khác lại không có chắc?”

Ta đến bên Diễm Bình, nhìn nàng nói: ” Đem hai thứ ấy trả lại đây, cái khác của ta coi như không cần lấy lại.” Diễm Bình cáu gắt nói: ” Vậy là ngươi vẫn dứt khoát cho rằng ta cướp đồ.” Ta khẽ gật đầu, khẳng định đồ chắc chắn đang ở chỗ ngươi.

Ta xoay người cầm hộp đồ nữ trang, mở ra đặt trước mặt nàng nói: “Chỗ đồ này tùy ngươi lấy, đem hai cái kia trả lại đây. Nếu ngươi chê những thứ này không tốt, hôm khác ta sẽ cho ngươi thứ tốt hơn.” Sắc mặt Diễm Bình nổi đỏ bừng, đứng dậy gắt gỏng nói: “Ngươi chính là tiểu thư khuê các ư? Đồ tốt ngươi có nhiều lắm ư? Chúng ta mà cần ngươi bố thí cho ư?”

Ta cười nói: “Ta vốn định làm êm chuyện cho qua, nhưng mà xem ra việc này thật sự muốn gây ầm ĩ đến chỗ Trương công công đây mà. Các ngươi người nhiều, nói là có thể tin. Nhưng Trương công công lại giúp ta hay sẽ giúp các ngươi  đây  nhỉ?” Trương Thiên Anh sử dụng ‘kế chia rẽ’, hôm nay ta đúng lúc lợi dụng hắn, cũng thử một lần ‘kế chia rẽ’.

Ba người bọn Diễm Bình sững sờ, Lan Hoa nói: “Trương Thiên Anh cũng phải chiếu theo quy tắc trong cung mà làm, không thể vu khống cho người ngay được.” Ta cười nói: “Ta không ngại nói thẳng, đồ trang sức nào cũng đều có khả năng lặp lại một kiểu, nhưng ngọc thì không như vậy, mỗi một khối ngọc đều có đường vân màu sắc riêng biệt của nó, ngọc quý vốn đã khó có được, như loại cực phẩm dương chi ngọc thế gian càng hiếm có khó tìm, ta lại không tin đồ trang sức ngọc của ngươi đến ngay cả hoa văn đều giống như của ta, hoặc giả có đi, ta thật ra muốn thỉnh giáo một chút, trang sức ngọc của ngươi cụ thể màu sắc hoa văn như thế nào, xuất xứ nơi đâu? Trong cung còn có rất nhiều chuyên gia ngọc thạch, mời đến hỏi là rõ cả thôi.”

Advertisements

4 responses »

  1. “Ta không tin chúng ta không duyên phận! Ngay cả lão Thiên không cho, ta cũng muốn đoạt lấy từ trong tay của ông ấy!” => Ôi Tứ ca của ta!!!!!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s